Môt thoi oanh liêt

            Hể nhắc đến công ơn của Hồ chủ tịch, ai không khỏi quên các chiến thắng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp vừa qua đời ngày 5 tháng 10 năm 2013, hưởng thọ được 102 tuổi theo dương lịch, và 103 tuổi theo âm lịch.

           Các báo chí ngoại quốc và trong nước đã phân ưu và nhắc nhở rất nhiều về cuộc đời và các chiến công của vị đại tướng Việt nam trong lịch sử quốc tế. Tôi không có gì nói thêm.

            Lần đầu tiên tôi thấy mặt tướng Võ Nguyên Giáp vào sau ngày đảo chánh tháng 8 năm 1945 ở tỉnh Quãng Bình, lúc tôi còn làm giáo học ở tỉnh lỵ Đồng Hới.

            Hôm ấy, trên các đường trong thành phố, vang động tiếng loa triệu tập nhân dân đến công trường để nghe lời tuyên bố của đại tướng Võ Nguyên Giáp. Tôi củng có mặt trong số người dự thính. Tôi thấy một nhân vật hào hứng, quả quyết, kêu gọi các "đồng chí" sẳng sàng chống ngoại xâm, theo dịp "Tiến quân ca" của Lưu Hưu Phước "Đoàn quân Việt Minh đi, sao vàng phất phới … ".

            Trong lúc ấy, một em đội trưởng Hướng đạo sinh (Đoàn "Trường Dục" do tôi điều khiển) đến bên cạnh tôi, nói nhỏ : "Người đứng trước mặt anh là Võ Thuần Nho, em của ông Giáp". Tôi hơi ngạc nhiên, đến gần để xem, thấy một người có vẻ nho nhã, điềm đạm, đang nói chuyện với một người quen. Và không thấy vổ tay như các người khác !

            Trí tò mò của tôi từ ông anh chuyển hướng qua ông em, rồi tự hỏi : "Làm sao ông cụ thân sinh hai người lại biết trước đễ đặc tên cho hai con. Võ Nguyên Giáp, hùng dũng, như một ông tướng, và Võ Thuần Nho, nho nhã như một nhà nho ?"

            Sau này, nhiều người, chính trị viên hay sử gia củng thường hỏi tại sao cụ Hồ lai chọn Võ Nguyên Giáp một nhà luật học, cử nhân kinh tế, giáo sư sử học, làm chỉ huy quân sự ?

            Võ Nguyên Giáp là người hết sức thân cận Hồ Chí Minh, ngay từ những ngày còn hoạt động bí mật, cùng nằm trong một cái lán giữa rừng suy nghĩ về con đường giải phóng. Có thời gian, Hồ Chí Minh mệt nặng tưởng chừng không qua khỏi, Võ Nguyên Giáp luôn ở bên cạnh và đã đón thầy lang bốc thuốc khỏi bệnh. Không chỉ vì nguyên do đấy mà Hồ chủ tịch chọn đồng chí Giáp thành lập quân đội Giãi phóng năm 1944 và phong chức Đại Tướng năm 1948 lúc 37 tuổi.

            Nhưng ngoài tình thân thiết như cha và con, Hồ chủ tich là một vị lảnh đạo biết chọn người điều khiển khác, như Thiếu tướngTrần Đại Nghĩa (1913-1997), tên thật Phạm Quang Lễ. Năm 1935, ông đi du học Pháp và tốt nghiệp kỹ sư và cử nhân toán học tại các trường : Đại học Bách khoa Paris, Đại học Mỏ, Đại học Điện, Đại học Sorbonne, Đại học Cầu cống Paris. Sau đó ông ở lại Pháp làm việc tại Viện nghiên cứu máy bay. Năm 1942, ông sang Đức làm việc trong xưởng chế tạo máy bay và Viện nghiên cứu vũ khí.

            Tháng 5 năm 1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh qua Pháp thương thuyết với Bộ trưởng Thuộc địa Marius Moutet, ông theo Hồ Chủ tịch về nước, tham gia tổ chức, chế tạo vũ khí cho quân đội tại núi rừng Việt Bắc. Ngày 5 tháng 12 năm đó, Hồ Chí Minh đặt tên mới cho ông là Trần Đại Nghĩa và trực tiếp giao cho ông làm Cục trưởng Cục Quân giới (nay là Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng Việt Nam), năm 1948 phong quân hàm Thiếu tướng, Giám đốc Nha nghiên cứu Quân giới (nay là Viện Khoa học và Công nghệ Quân sự), Bộ Tổng tư lệnh Quân đội.

            Cụm công trình nghiên cứu và chỉ đạo kỹ thuật chế tạo vũ khí (Bazooka, súng không giật SKZ, đạn bay) trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp 1945-1954. Đại tướng Tổng Tư lệnh, Võ Nguyên Giáp đã gọi : "Ông Phật làm súng". 

            Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Trần Đại Nghĩa đã góp phần to lớn trong việc tìm biện pháp chống nhiễu của máy bay B-52 và cải tiến cách xử dụng của tên lửa SAM-2 để tổ chức phòng không hiệu quả nhất. (Lắp ráp đạn tên lửa SAM2 trên xe TZM, để được thuận tiện và nhanh chóng).

             Nhờ đấy chiến dịch "Linebacker" của Tổng thống Richard Mixon bị thất bại cuối năm 1972, khi hàng trăm máy bay F-111 và B2 nối đuôi nhau từ đảo Guam đến Hà Nội để trút bom rải thảm, với mục đích là trừng phạt chính quyền Bắc Việt, và bắt buộc phải quỳ gối đầu hàng.

            Chẳng may, Hồ Chủ tịch đã đoán trước rằng thế nào Hà Nội củng bị máy bay Mỹ oanh tạc, nên đẵ phòng bị sẳn sàng. Ngày khởi chiến, 18 tháng 12 năm 1972, quân phòng không đã hạ đuợc chiếc B2 đầu tiên ở Hà Nội (2 chiếc ở chổ khác) và 12 ngày sau, tổng cọng : 81 máy bay Mỹ bị bắn rơi, trong đó có 34 máy bay B2 (16 bị bắng rơi tại chổ). Cùng đó 44 phi công Mỹ, trong đó có 34 phi công lái B2 bị bắt sống khi chúng đã cùng đồng bọn trút xuống Hà Nội, Hãi Phòng … 21'000 tấn bom đạn.  Kết quả bên địch ngưng chiến vì quá tổn thất nặng nề.

            Rút cuộc "Điện Biên Phủ trên không" đã đem nhiều thắng lợi cho Bắc Việt trong Hội nghị Paris Hiệp định Paris 1973 là hiệp định chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam do 4 bên tham chiến : Hoa Kỳ, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Cộng hòa miền Nam Việt Nam và Việt Nam Cộng hòa, ký kết tại Paris ngày 27 tháng 1 năm 1973.

            Tại sao Hồ Chủ tịch không đổi tên Võ Nguyên Giáp, có lẻ vì ba thành ngữ : Võ - Nguyên - Giáp là một tên tiền định. Một nhân vật lịch-sử văn võ toàn tài. Lấy bí danh là "anh Văn", đại tướng là một nhà ngoại giao chân chính, biết dùng người, ân cần với người dưới quyền, tôn trọng kẻ thù địch, bất chấp bọn ganh tương. 

            Đặt tên Trần Đại Nghĩa thay cho Phạm Quang Lễ, Hồ Chủ tịch có ý muốn nhắc cho ông này rằng Đại Nghĩa là Chính Nghĩa, là Tổ quốc, chứ không phải là đảng phái. Đặt đảng phái lên trên Tổ Quốc là phản bội đất nước và công dân Việt Nam.

            Lausanne,
            Ngày 12 tháng 10 năm 2013
            LÊ-ĐÌNH Tuế.


                                                       1944 Trong chiến khu Việt Bắc.

                                                         

                                                           1944 Tại Bộ chỉ huy Bắc Việt.

                                                                

                                                         1948 Được phong hàm Đại Tướng lúc 37 tuổi.

                                                     1954  - Mặt trận Địên Biên Phủ.

                                                      1962 - Kỷ niệm ngày thi dua Quân đội Nhân Dân Việt Nam.

                                                               Bút tích VNG năm 2009, kỷ niệm 55 năm Điệnn Biên Phủ.

                                                   Đại Tướng đi du lịch qua Genève  tháng 9. 1996.

                                   Genève tháng 9 năm 1996 : Đại tướng giãi khác với vòi nước dưới tượng                                    Jean Jacques  Rouuseau ở Hồ Léman.

            Thượng nghị sĩ McCain nhân dịp Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời, viết một bài vừa khen vừa chê, mục đích chỉ đễ biện minh sự thất bại của Hoa Kỳ, nhưng một số dư luận Mỹ không bị lừa. Xem bài sau đây :  

             Chê tướng Giáp, John McCain bị người Mỹ mắng tơi bời  "NGƯỜI ĐƯA TIN " 08.10.2013.

            Sau khi biết tin đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời ngày 04.10.2013, hai ngày sau Thượng nghị sỹ, cựu ứng viên Tổng thống, John McCain đã có bài viết đăng trên tờ Wall Street Journal. Bài viết kể về 2 lần ông được gặp mặt Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

            John McCain, cựu binh Mỹ từng tham chiến ở Việt Nam, lúc đầu ca ngợi Tướng Giáp là "một chiến lược gia quân sự lỗi lạc". Với tiêu đề "Ông ấy đã đánh bại chúng tôi trong một cuộc chiến nhưng chưa bao giờ thắng chúng tôi trong một trận đánh", John McCain đã mượn lại ý của tướng William Westmoreland (cựu Tư lệnh Bộ chỉ huy Cố vấn Quân sự Mỹ tại miền Nam Việt Nam, Tham mưu trưởng Lục quân Hoa Kỳ) biện minh cho thất bại của quân đội Mỹ ở chiến trường Việt với hậu ý là khác với các tướng lĩnh của Mỹ, Tướng Giáp được quyền mất nhiều quân hơn nên mới chiến thắng : "Để đánh bại bất kỳ đối thủ nào, vị tướng Bắc Việt Võ Nguyên Giáp chấp nhận thương vong khổng lồ và sự tàn phá gần như toàn bộ đất nước".

            Ngay lập tức, bài báo này của ông John McCain đã nhận được hàng trăm bình luận, phản hồi của độc giả trên trang Wall Street Journal. Đa số độc giả cho rằng đây là một bài báo vô nghĩa và nó càng thể hiện sự yếu kém của chính bản thân ông thượng nghị sỹ và của chính phủ Mỹ.

            Một độc giả có tên Kenneth Deardorff viết: "Là một cựu chiến binh Mỹ từng chiến đấu ở chiến trường Việt Nam, tôi tôn trọng tướng Giáp hơn ông John McCain rất nhiều. Tướng Giáp được gọi là "Napoleon đỏ" trong khi thượng nghị sĩ McCain, đã tiêu diệt nước Mỹ của chúng tôi thông qua các chiêu bài chính trị hoặc các cuộc chiến tranh bằng mọi phương tiện …"

            Với một bình luận rất dài, độc giả Douglas Tornese viết: "Tôi không có ác cảm đối với tướng Giáp. Ông đã làm những gì cần phải làm cho đất nước của mình. Nhưng tôi nhận thấy có vấn đề là các chính trị gia Mỹ đã và đang đưa thanh niên của đất nước này vào chỗ chết ở nước ngoài mà không có lý do chính đáng nào khác ngoài việc phục vụ cho sự nghiệp chính trị của họ...
Tôi hoàn toàn tin rằng nếu Obama là Tổng Thống Mỹ trong Thế chiến II, ông ta sẽ nói chính xác quân Đức ở đâu và khi khi nào các lực lượng đồng minh sẽ tấn công vào bờ biển Normandy. Tại sao tôi nói vậy ? Bởi vì khi đó ông ấy sẽ biết chính xác họ cần bao nhiêu binh sĩ và chính xác còn lại bao nhiêu người khi rút lui. Trong một cuộc chiến tranh, khi cuộc sống đang bị đe dọa, liệu sinh mạng có còn ý nghĩa gì nữa? Hoặc bước vào cuộc chiến để giành chiến thắng, hoặc chấp nhận một cuộc sống mạo hiểm (không biết sống chết lúc nào)..."

            Không khó để nhận ra hàm ý sâu xa trong bình luận của độc giả này. Ông ta nhắc đến cuộc tấn công đổ bộ vào bờ biển Normandy (Pháp) mà liên quân Mỹ - Anh và đồng minh đã thực hiện năm 1944. Khi chiến dịch này kết thúc, gần 60.000 quân đồng minh đã thiệt mạng trong khi quân phát xít Đức chết khoảng 23.000 người. Nếu nói theo kiểu lập luận của ông John McCain và trước đó là tướng Westmoreland, phải chăng khi đó tướng lĩnh Mỹ - Anh đã quá “dốt” nên mới thiệt hại nhiều gấp 3 lần đối phương?

            Trong một bình luận khác, độc giả ký tên là Arthur Sido viết: "Đó là một sự xấu hổ mà kinh nghiệm của mình tại Việt Nam không dạy Thượng nghị sĩ McCain rằng Hoa Kỳ nên tránh xa những cuộc chiến tranh vô nghĩa. Chúng tôi đã phải tham gia những cuộc chiến kiểu vậy gần hết cuộc đời mình và cùng với đó là tiêu tốn hàng trăm tỷ USD, khiến những thanh niên Mỹ bị tàn tật suốt đời".

            Với một thái độ có vẻ khá giận dữ, độc giả Lee Zehrer viết: "Đó là một tuyên bố ngu ngốc... bởi một kẻ ngốc. John McCain sẽ ban cho đất nước này một đặc ân nếu ông ta nghỉ hưu ngay từ bây giờ".

            Độc giả James M. Smith viết: "Nếu mọi người thực sự muốn được tự do làm chủ đất nước mình và không bị một thế lực nước ngoài nào thống trị, các bạn sẽ làm gì ngoài chiến đấu đến hơi thở cuối cùng?".

            "Mỹ đã can thiệp vào chính trị Việt Nam và hỗ trợ một cuộc đảo chính giết người chống lại một chính phủ được dân bầu, sau đó leo thang chiến tranh dựa trên những lời nói dối (sự kiện Vịnh Bắc Bộ). Cuộc chiến tranh đã được tiến hành một cách tàn bạo (bằng chất độc da cam, và các cuộc thảm sát ở những làng quê) để đổi lại 50.000 lính Mỹ đã thiệt mạng", độc giả Mark Whitton bình luận.

           "Tôi phi công lái bay máy bay trực thăng ở chiến trường Việt Nam và chứng kiến ​​sự gia tăng hoạt động của các lực lượng Việt Cộng. Nhưng các phương tiện truyền thông Mỹ khẳng định đường mòn Hồ Chí Minh không tồn tại và nhiều người Mỹ đã cả tin tin. Hơn nữa, tôi cũng đã chứng kiến ​​các phương tiện truyền thông của Mỹ đã liên tục phát đi những tin tức giả mạo", Raymond Klett nói.

            Độc giả Stephen Keith viết: "Làm thế nào bạn có thể giành chiến thắng mọi trận chiến, nhưng thua cả một cuộc chiến tranh? Bởi chúng ta không biết mục tiêu của mình là gì khi chiến đấu… Bạn không thể giành chiến thắng nếu bạn thậm chí không biết lý do tại sao bạn đang cầm súng. Người Việt Nam đã biết chính xác họ chiến đấu vì cái gì còn chúng ta thì không. Thất bại là điều không thể tránh khỏi".


            Theo Bưu Điện Việt Nam

            Xem thêm : Một bài học lịch sử